Xã biển Ngư Lộc — Hậu Lộc — Thanh Hóa là xã có 100% người dân sống bằng nghề biển. Biển cả nuôi sống người dân nơi đây nhưng cũng lấy đi của họ những điều qúy giá nhất… Những người đàn ông đi biển và không về, gánh nặng gia đình đặt lên vai những người phụ nữ ở lại. Vượt qua những mất mát, khó khăn, họ miệt mài lao động để nuôi con trưởng thành. Hôm nay là ngày thành lập Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam, hãy coi đây là cơ hội để sẻ chia với những con người mà hạnh phúc tuy không trọn vẹn nhưng lại rất giàu nghị lực này.

Nguồn:https://madisonrep.org/

Xem Thêm Bài Viết Khác:https://madisonrep.org/giai-tri

1 Comment

Chinh Lê Đình

January 31, 2020

TỰ TÌNH
Về Hậu Lộc quê mình tháng chín ngày mưa
Đon lúa gối đầu bờ mẹ quờ tay cắt vội
Cánh cò thong dong vùng nắng xa mong đợi
Thèm bữa cơm chiều sum họp mùi quê.
Tháng chín mùa này sân thóc sum xuê
Chùm hoa khế tím vào chiều day dứt
Bàn tay cha, vệt chai nào thứ nhất
Suốt cuộc đời cây lúa mãi long đong
Những ngày xa nhà – những ngày đợi mong
Thèm tiếng thạch sùng vọng vào đêm khó nhọc
Vành xe thồ in những lằn ngang dọc
Tiếng rít thuốc lào sâu hóm đêm đêm
Chiều nay,
Ngửi mùi khói đồng mùa thu còn gốc rạ
Nghe cay cay vị quê xè trong mắt
Đốm lửa nhòe, chiều không bao giờ tắt
Quê vẫn nghèo- quê vẫn bình yên
Mai xa nhà với ngày tháng chuân chuyên
Với xô bồ, bon chen và thị thành khói bụi
Có đắng chát cắn môi nhòe mắt dụi
Mới biết quê nhà- nơi suy nghĩ bình tâm
Nhìn thẳng vào mình, nhìn thẳng xôn xao
Tiếng gà gáy sớm mùa thu rực rạo
Bếp lửa bập bùng bóng mẹ cháy nao nao
Hai lăm tuổi hiểu quê hương là máu thịt
Dưới nếp nhà, trong tiếng nói mang theo
Hai lăm tuổi ước được còn mẹ nhắc
“Đài nói rồi, dậy chuẩn bị đi con”

Tác giả: Lê Đình Chinh

Reply

Leave a Reply